Hiển thị các bài đăng có nhãn Những dòng tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những dòng tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Ngày Xuân về quê đón Tết

Kể từ ngày xa quê cho đến nay tính ra thì đã hơn 15 năm, thế mà mãi cho đến năm nay mình mới được về quê đón tết trọn vẹn. Trước đây, vào dịp tết mình thỉnh thoảng cũng có về quê nhưng chỉ là về đón tết muộn, thường thì mồng ba hay mồng 4 tết mới về. Năm nay, vì trong nhà các anh em đều ở xa, người thì đi xa không về quê được, người thì đã có gia đình riêng nên phải chăm lo cho gia đình, trong nhà chỉ còn có ba với mạ (người Quảng Trị gọi mẹ/má là “mạ”), nên mình quyết định về quê đón tết với ba mạ.
Vì quyết định về quê phụ ba mạ chuẩn bị đón tết nên sáng ngày 27 tháng Chạp mình đã có mặt ở nhà. Trong nhà hiện không còn đông người như trước nên việc chuẩn bị tết cũng đơn giản, không mua sắm gì nhiều. Mạ thì lo việc bếp núc, ba thì lo quét dọn bàn thờ ông bà, mình thì phụ quét dọn nhà cửa và rửa ly tách. Làm vệ sinh xong rồi đến việc dâng hoa quả, bánh trái và các phẩm vật lên cúng Phật, cúng tổ tiên ông bà. Đến ngày 29 (năm nay không có ngày 30/tháng Chạp) là ngày gói bánh chưng bánh tét. Ba gói bánh còn mình thì ngồi buộc bánh và những lúc rãnh tay cũng tập tành gói bánh tét, bánh chưng. Riêng món bánh ít thì khỏi phải tập vì gói rất dễ.
Nhớ lúc còn nhỏ, mỗi lần tết đến mình cũng phụ gia đình trong việc quét dọn nhà cửa, chùi lư đồng, gói bánh chưng, bánh tét (phụ buộc bánh thì đúng hơn, hihi), nhưng mà lúc đó làm việc không đâu vào đâu, làm một tí là bỏ chạy đi lượm pháo khi nghe nhà hàng xóm đốt pháo tất niên. Hễ nghe ở đâu có tiếng pháo nổ là lũ trẻ trong xóm chúng tôi cùng cắm đầu cắm cổ mà chạy cho kịp, vì nếu không đến kịp thì những đứa trẻ khác lượm hết pháo. Đôi khi có những phong pháo nổ rất dòn và rất tốt nên chỉ còn sót lại vài quả pháo không nổ, đây là điều hơi buồn cho lũ trẻ chạy lượm pháo như chúng tôi. Cứ mỗi lần tết đến nghe pháo nổ vang hết nhà này đến nhà khác, rồi cùng nhau chay đi lượm pháo chưa nổ, rồi sau đó bày ra nhiều trò ngộ nghĩnh, tinh nghịch từ những quả pháo đã lượm được. Chính điều này khiến cho lũ trẻ cùng xóm như chúng tôi thêm gắn kết và thân thiết với nhau hơn. Ngày nay, mỗi khi tết đến, mọi người không còn nghe tiếng pháo nổ ran, lũ trẻ nhà quê ở độ tuổi như chúng tôi ngày xưa không còn có cơ hội chay đi lượm pháo nữa. Tết mà vắng tiếng pháo nổ làm cho không khí tết có vẻ trầm lắng và đượm buồn.
Lúc trước thì rất háo hức chờ đợi đón lễ giao thừa và ngày mồng một tết. Háo hức đón giao thừa để được lượm pháo và được đốt pháo hoa. Pháo đốt vào lễ giao thừa của nhà mình thì chỉ có an hem trong nhà lượm thôi, lũ trẻ hàng xóm không ai chạy đến tranh giành cả và mình cũng không chay đi lượm pháo ở nhà khác, vì cha mạ đã dặn kỹ là không được đi lượm pháo nhà khác trong lễ giao thừa, bởi vì đến lượm pháo như thế có nghĩa là minh đến xông đất nhà người ta, mà lỡ năm đó nhà họ có điều chi xui xẻo thì mình bị mang tiếng. Và lũ trẻ chúng tôi đều chấp hành răm rắp. Một điều háo hức nữa là sau khi cúng giao thừa xong thì được ăn bánh mứt thoải mái, ngày thường làm gì có mà ăn. Rồi sáng mồng một thì háo hức dậy sớm để được mặc quần áo mới, để nhận tiền lì xì. Bắt đầu đầu tháng Chạp là đã đòi ba mạ may quần áo mới, nếu bị từ chối thì mè nheo, khóc lẫy. Nếu không may gia đình năm đó thật sự khó khăn, không có tiền để may áo quần mới cho thì sáng mồng Một mặt buồn xo như nhà có tang, đúng là con nít! Giờ đây thì không còn là trẻ con nữa, nên không có háo hức chờ đón giáo thừa, và cũng không thiết tha gì với việc mặc quần áo mới đầu năm hay là nhận tiền lì xì nữa.
Con đường làng lầy lội
 
Có một điều chưa có thay đổi đó là con đường đất đỏ của làng tôi. Ngày trước, mỗi khi trời mưa thì con đường làng trở nên lầy lội, và trơn trợt. Có những đoạn đường bị nước ứ đọng và người đi lại nhiều khiến trở nên nhão nhẹt như là chè đậu xanh, trông thật ghê. Đường thì lầy lội, lũ trẻ học sinh cấp một cấp hai như chúng tôi thì còn nhỏ, đi bộ thì bị bùn vẫy lên đầy quần áo, đi xe đạp thì chân không đủ dài để chống mỗi khi xe bị xiêu vẹo, bị trợt, thế là hết đứa này “bắt ếch” lại đến đứa khác “bắt ếch” (đi xe mà bị ngã, rồi áo quần bê bết, lấm lem thì chúng tôi gọi đùa là “bắt ếch”). Hiện tại thì con đường làng ấy không có cải thiện gì cả, và thậm chí là năm nay đường càng bẩn và khó đi hơn, vì nhà nước đang có dự án làm đường nhựa, nhưng vì chỉ mới tiến hành thi công gia đoạn đầu là san lấp và giải phóng mặt bằng. Cho nên lớp đất mới đắp ở trên càng trở nên nhão nhẹt và lầy lội. Vì đường quá bẩn nên ai cũng ngại đi ra đường, mình cũng không ngoại lệ. Hy vọng là dự án làm đường sẽ sớm hoàn thành để quê tôi sớm có một con đường làng sạch đẹp, và lũ trẻ ở quê không còn bị “bắt ếch” mỗi khi đi học vào mùa mưa.
Mấy đứa cháu dễ thương, vui vì được diện quần áo mới
Điều khiến mình hạnh phúc nhất trong dịp tết năm nay là được đón giao thừa trọn vẹn cùng với ba mạ, được cùng ba mạ lễ Phật, tụng kinh, làm lễ giao thừa cầu an đầu năm trước bàn thờ Phật của gia đình. Và được cùng với ba mạ, các anh chị em và các cháu nhỏ ăn cơm trong không khí ấm cùng và đoạn tụ của gia đình trong những ngày đầu năm mới.
Đoàn tụ rồi lại chia ly! Về thăm nhà được có vài hôm rồi cũng phải chia tay, Mạ sụt sùi rơi lệ tiễn biệt con. Người ra đi mà lòng bịn rịn, thương ba mạ vì sau những ngày tết ấm cúng, con cháu sum vầy, chỉ còn lại hai ông bà trong căn nhà quạnh vắng. Thương lắm……..! Cầu chúc ba mạ luôn luôn được an vui, khỏe mạnh để sống mãi với chúng con, để cho anh em chúng con được hạnh phúc mỗi khi về thăm quê. 
Minh Nguyên

Gặp em tôi nhớ về tôi năm nào

Huynh đệ trong ngày giỗ tổ
Cuối tuần qua, trong chuyến đi cứu trợ lũ lụt cho đồng bào ở xã Tân Hộ Cơ, một xã thuộc vùng biên giới của tỉnh Đồng Tháp, trên đường trở về, tôi cùng với đoàn ghé thăm chùa Tâm Thành, tỉnh Đồng Tháp. Chùa Tâm Thành là một ngôi chùa nghèo, trong trận lũ lụt vừa qua, chùa cũng đã bị thiệt hại khá nặng, bị tốc mấy mái tôn của nhà tăng và nhà khách. 
 
Tuy nhiên, điều để lại dấu ấn trong lòng tôi không phải là khung cảnh ngôi chùa, mà là hình ảnh mấy chú tiểu dễ thương ở trong chùa. Thấy đoàn chúng tôi vào thăm chùa, các em bước ra, kính cẩn chắp tay vái chào, miệng niệm danh hiệu Phật trông thật dễ thương làm sao! Sau khi chào đón khách, các em tự động đi lấy ly tách, pha nước mời khách. Nhìn điệu bộ dễ thương và những cử chỉ nhẹ nhàng, ngăn nắp của các em, bỗng hình bóng của tôi ngày xưa hiện về trong tâm trí. Tôi thấy trong các em có hình bóng của tôi. Phải rồi! Tôi ngày xưa cũng nhỏ nhắn, cũng có chỏm tóc xinh xắn trên đầu, cũng kính cẩn chắp tay chào mỗi khi khách đến thăm và cũng lon ton đi pha nước mời khách. Lúc đó đời sống sinh hoạt trong chùa của tôi khó khăn lắm, tuy là ở thành phố nhưng vì ở Huế rất nhiều chùa nên năm thì mười họa, khi gia đình Phật tử hữu sự họ mới đến chùa thăm hoặc là mời quý thầy đi tụng kinh, làm lễ. Còn nhỏ như những chú tiểu của chúng tôi thì chỉ có ở nhà giữ chùa, quét dọn, chứ không ai mời đi ăn kỵ, ăn giỗ gì cả, hihi. Sau khi quý thầy đi làm lễ cho gia đình họ xong, Phật tử đến chùa lễ tạ thì chỉ là nãi chuối, bó hoa, gia đình nào khá giả lắm thì cũng dường đôi ba trăm bạc, và số tiền đó thì dùng vào các sinh hoạt phí hằng ngày của chùa. Còn việc Phật tử đến thăm chùa mà cho các chú tiểu như tôi đôi bà đồng bạc để gọi là “Mua sách vở, bút mực” hay là “ăn quà, uống nước khi đi học - vì chúng tôi còn nhỏ tuổi mà” thì đấy là chuyện “Xưa thật là xưa!”. Do vậy, mọi chi phí cá nhân, tuy chỉ là những nhu cầu rất khiêm tốn, như là may áo quần mỗi khi áo quần đã bị cũ rách, mua dép mỗi khi dép đứt, mua kem bóp đánh răng, bột giặt đều phải xin tiền ba mẹ. Nhưng hầu hết các chú tiểu ở Huế như chúng tôi đều được sinh ra “trên cục đất cày”, đều xuất thân từ những gia đình nông dân nghèo, cho nên ba mẹ cũng đâu có khá giả để chu cấp đầy đủ cho chúng tôi.
Giờ nhìn các em, tôi nhớ lại cuộc sống của mình ngày xưa, khiến trong lòng trào dâng niềm thương yêu vô hạn. Tôi biết các em đang chịu nhiều thiếu tôn, khổ cực, tôi biết các em thiếu tình thương, cũng như tôi ngày xưa vậy. Tôi bây giờ đã đủ lớn, đã có thể sống tự lập, không còn xin tiền ba mẹ nữa. Tuy không có gì đáng tự hào, nhưng ít ra thì tôi cũng có thể trang trãi những sinh hoạt phí bằng chính khả năng và sức lao động chân chính của mình, không còn làm phiền ba mẹ, không chiều lụy hay lệ thuộc vào ai, đấy là một điều hạnh phúc! Chính vì cảm thương các em, và cũng là cảm thương với chính tôi ngày xưa, nên tôi đã đến bên các em, hỏi thăm và động viên các em và không quên thể hiện tình thương ấy bằng một món quà nho nhỏ, xem như là món quà tình thần của tôi dành cho các em.
Cầu chúc các em luôn được bình an, gặp nhiều thuận duyện trong cuộc sống và có đủ nghị lực, đủ kiên định để vượt qua những chông gai, những chướng duyên trong cuộc sống tu hành của mình.
Thương các em nhiều!
Minh Nguyên

Ngày Vu Lan nhớ........ Ba Mạ nhiều

Hôm nay là ngày Rằm tháng Bảy, ngoài kia những bản nhạc về tình cha, tình mẹ, về Vu Lan đang ngân nga cất lên từ máy phát thanh của chùa; trong phòng riêng, sau khi đã làm xong phận sự của mình, con ngồi một mình, lặng lẽ trước bàn học, nhìn khói trầm bay lên từ một lò trầm, và rồi hình bóng ba mạ hiện về tràn ngập trong tâm trí con. Giờ này ba mạ đang mần chi nhỉ? Chắc là ba đang đến chùa quê để lo công việc còn mạ thì đang cặm cụi dưới bếp để nấu xôi, nấu chè, để nấu thức ăn chuẩn bị cúng rằm.

Ai cho tôi làm người lương thiện?

Lời tự bạch: Nhân một buổi sáng nghe chương trình “Sài Gòn buổi sáng” trên sóng FM, có cuộc phỏng vấn về những phạm nhân đã mãn hạn tù, trở lại cuộc sống bình thường. Nghe những lời tâm sự, bộc bạch thống thiết và bi thương của các phạm nhân mà cảm thấy tim mình đau nhoi, và trên gò má, những giọt nước mắt đang lăn dài, những giọt nước mắt đồng cảm. Cũng từ đấy mà bài viết này được ra đời. Nay xin chia sẻ cùng mọi người.

Trải nghiệm và cảm nhận cùng chương trình “Đêm Xuân Ấm Áp”

Trước thực trạng khá nhiều người vô gia cư, người nghèo khổ phải sống lây lất về đêm tại nhiều địa điểm khác nhau trên địa bàn TP.HCM. Nhóm Hương Từ Bi đã phát động chương trình “Đêm Xuân Ấm Áp” nhằm đem đếm niềm vui, và hạnh phúc, sưởi ấm cõi lòng những người có số phận hẩm hiu trên các tuyến đường, các khu chợ, các xó cửa, ghế đá công viên,… ở Sài Gòn trong dịp xuân Tân Mão.

Ngày chủ nhật với nhiều cảm xúc

Sáng chủ nhật, 19-12-2010, vừa làm xong công việc quét dọn vệ sinh thường nhật thì nhận được cuộc điện thoại thay đổi thời gian và điểm hẹn để đi thăm người nghèo ở Quận 8. Không ngờ những người Phật tử ở Sa Đéc lại lên sớm như vậy, thật là đáng phục.

Hạnh phúc đơn sơ

Chiều thứ Hai, ngày 6/12, theo kế hoạch, MN cùng với các thành viên trong HTB đi dự “First Month Salary Party” (hihi, MN tự đặt tên) của một thành viên của nhóm. Công việc tại TS đã xong, thời gian cũng còn sớm, làm gì bây giờ hè? À, trên đường 3-2 có hiệu sách Phương Nam, điểm hẹn mọi người cũng nằm gần đó, tiện đường đi nên MN đã đến hiệu sách Phương Nam tìm mua cái giá sách (vì khi làm việc, có những cuốn sách dày cộm, mở ra mà nó cứ đóng lại hoài, làm bực cả mình) và tìm xem có cuốn sách nào hay hay không.

Trên chuyến xe về Sài Gòn

Tối 24/11/2010, trên chuyến xe khách MN đi từ TP.Pleiku, tỉnh Gia Lai về SG, nằm bên cạnh MN là một anh chàng thanh niên khoảng độ 30 đến 32 tuổi.
Vừa bước lên xe, nằm vào giường của mình, anh chàng liền lấy điện thoại ra gọi và nói chuyện với một cô gái, vì sát bên cạnh MN, lại nói chuyện oang oang, như thể là trên xe chỉ có một mình anh ta, nên MN không muốn nghe cũng đành phải chịu sự tra tấn. Anh ta đang tán tỉnh một cô gái, hình như cô gái này đang sống ở TP. Pleiku, vì anh ta nói là: “Sao anh muốn gặp em mà khó quá.

Về thăm quê trong những ngày mưa

 Về quê trong một sáng mưa lất phất bay, ngồi sau xe máy, nhìn con đường quê trơn trợt, bùn và nước lầy lội mà thấy thương quê chi lạ. Mười mấy năm rồi mà con đường lầy lội xưa kia vẫn chưa được nâng cấp. Nhớ hồi ở nhà, đi học bằng chiếc xe đạp cà tàng, chân ngắn nên chống chân không vững, khi mùa đông đến, mưa tầm tả suốt ngày này qua ngày khác, con đường đất sỏi sình lên, nào hầm nào hố, nào nước nào bùn, khó đi không thể tả. Tội nghiệp lũ học trò chúng tôi! Vì là học sinh cấp II, có được mấy đứa đủ cao để ngồi trên yên xe đạp mà chống chân xuống đất mỗi khi bị xìa, bị lún, thế là hết đưa này “bắt ếch” đến đứa khác “bắt ếch” giữa con đường lầy lội ấy. Đi học về mà áo quần lấm lem lấm luốc với đất đỏ, dơ hơn cả đi cày ruộng về nữa bà con ah.

Bên dòng chảy cuộc đời

Cuộc đời như một dòng nước lững lờ trôi chảy mãi. Trong dòng chảy ấy, có biết bao nhiêu cảnh đời, bao nhiêu số phận, hầu như không có ai giống nhau.
Không được may mắn như bao nhiêu người khác, những em bé mồ côi phải chịu nhiều bất hạnh, khổ đau. Có em vừa mới lọt lòng mẹ thì đã bị ruồng bỏ, bởi vì sự ra đời của em là một lầm lỡ của cha mẹ, họ không hề mong muốn có em trong cuộc đời. Có em thì được sinh ra trong sự đói nghèo, khốn cùng của cha mẹ, rồi cha mẹ lại lần lượt đi về bên kia thế giới, để lại một mình em thơ dại, bơ vơ trong dòng đời xuôi ngược.

Xuân nay con về bên mẹ

Ruộng lúa non xanh trong gió xuân
Suốt hai năm qua, vì nghiệp bút nghiên nên phải sống ở phương trời xứ Ấn xa xôi, vì thế không có điều kiện để về quê đón tết cùng với gia đình. Năm nay được về quê đón tết bên ba mẹ, được sống trong tình thương yêu của ba mẹ và các anh chị em, được tận hưởng không khí tết của một vùng quê yên bình ở quê hương Quảng Trị, thật là hạnh phúc quá chừng!!! 

Hiểu và Cảm Thông



Hiểu nhau và cảm thông cho nhau trong các mối quan hệ xã hội là một vấn đề rất quan trọng. Nó góp phần giữ gìn và phát triển các mối quan hệ ấy ngày càng tốt đẹp hơn, có ý nghĩa hơn và đem lại nhiều niềm an vui và hạnh phúc hơn cho mọi người. Ngược lại, nếu mọi người không chịu hiểu và không cảm thông cho nhau gì chỉ làm cho nhau thêm đau khổ và dẫn đến sự đổ vỡ, chia lìa trong các mối quan hệ giữa cá nhân với cá nhân, giữa nhóm với nhóm cũng như giữa tập thể này với tập thể kia mà thôi.
Trong thực tế của cuộc sống thường nhật, có đôi khi chỉ vì sự thiếu hiểu biết và không đủ cảm thông của người này đối với một vấn đề không quan trọng, một lầm lỗi nhỏ nhặt của người kia mà đã dẫn đến nhiều sự đổ vỡ không đáng có trong các mối quan hệ. Nguyên nhân là do họ thiếu sự khéo léo trong cách ứng xử, đã khiến cho một vẫn đề nhỏ trong mối quan hệ với người khác trở nên ngày càng nghiêm trọng hơn. Theo thói thường, một khi người A có lỗi lầm hay có điều gì đó làm cho người B không hài lòng thì người B sẽ làm ngơ, và tỏ ra không cần đến người A nữa. Những biểu hiện thường thấy của sự làm ngơ này là không muốn tiếp chuyện, miễn cưỡng đáp lại khi rơi vào tình thế ép buộc phải tiếp chuyện với người A, gặp nhau thì mặt lạnh như tiền, người A gọi điện thoại thì không thèm bắt máy, nhắn tin thì không nhắn lại, gởi thư/email cũng không thèm trả lời. Người ta thường làm ngơ với nhiều dụng ý khác nhau. Có khi làm ngơ để đợi chờ một lời xin lỗi của người kia. Có khi làm ngơ để cho người A nhận thấy được vai trò của người B đối với người A, ý thức được sự trống vắng, hụt hẫng khi không có người B. Cũng có khi làm ngơ để cho người A học cách sống tự lập, tự chủ. Cũng có khi làm ngơ để thử lòng người kia đối với mình. Đôi khi làm ngơ để được dỗ dành, được chiều chuộng, điều này đặc biệt xảy ra đối với phái nữ. Và đôi khi làm ngơ chỉ để cho người kia nhìn lại bản thân họ, thấy được lỗi lầm của họ mà thôi, không cần họ phải nói lời xin lỗi. Cách ứng xử này cũng có có tác dụng nhất định của nó. Nhưng nó không phải là một biện pháp thần diệu, đúng trong mọi trường hợp, mọi đối tượng và mọi thời điểm. Nó chỉ có tính tương đối mà thôi. Chúng ta phải khóe léo trong cách vận dụng nó mới được.
Tùy theo đối tượng, tùy theo tình huống để sử dụng. Mức độ và thời gian của sự làm ngơ ấy cũng không kém phần quan trọng. Có khi chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà mình làm ngơ nặng quá, lạnh lùng quá cũng không hay. Có khi sự làm ngơ ấy đem lại kết quả trong thời gian đầu, nhưng nếu kéo dài mãi thì sẽ không tốt, nó sẽ phản tác dụng. Vì như chúng ta đã biết, sức chịu đựng và sự nhẫn nại của con người cũng có hạn mà thôi. Nếu sự làm ngơ của chúng ta vượt quá giới hạn nhẫn nại của người kia thì sẽ không có ích lợi gì. Điều này đúng với các mối quan hệ trong gia đình cũng như các mối quan hệ xã hội. Chẳng hạn như trong quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Khi con có điều gì đó lầm lỗi thì cha mẹ thường hay bỏ mặc, không chăm lo cho người con ấy, con xin tiền cho những việc chính đáng vẫn không cho, đôi khi còn dùng lời bất nhã để mắng nhiếc con, đuổi con ra khỏi nhà. Họ làm vậy với dụng ý là muốn cho con nên người. Nếu đấy là một người con có hiếu, thương yêu cha mẹ thì người đó sẽ cố gắng chịu đựng, và cố gắng sửa đổi, chuộc lại lỗi lầm mà mình đã phạm. Trong trường hợp này thì sự lạnh lùng của cha mẹ đã có tác dụng tích cực. Tuy nhiên, nếu cha mẹ không hiểu được tấm lòng của người con, cứ mãi lạnh lùng thì người con ấy sẽ cảm thấy tủi thân, nghĩ là cha mẹ không thương yêu mình, ghét bỏ mình, vậy thì sự tồn tại của mình trong gia đình này đâu có ý nghĩa gì đối với cha mẹ đâu, chi bằng minh ra đi để cho cha mẹ không phải khó chịu mỗi khi thấy mặt mình, hay là mình chết đi cho rồi,… Bạn thấy đấy, nếu sự lạnh lùng của cha mẹ cứ kéo dài mãi, người con không thể nào chịu dựng được nữa. Đến lúc đó thì những ý nghĩ tiêu cực sẽ nảy sinh, và rất dễ dẫn đến những kết quả bất hạnh cho cả con cái lẫn cha mẹ. Vì cha mẹ cũng đâu có muốn con bỏ nhà ra đi, đâu muốn ép con vào con đường cùng. Nhưng vì không biết điểm để dừng lại mà đã dẫn đến kết quả khổ đau.
Có một điều rất quan trọng, không biết mọi người khi làm ngơ đối với người khác có lưu tâm đến không, đó là tâm trạng và những suy nghĩ, cảm xúc của người bị làm ngơ. Một điều thường hay có đối với những người bị làm ngơ đấy là sự tổn thương, dù là họ có lỗi hay không có lỗi. Làm sao không tổn thương được khi mình bị người khác không thèm quan tâm, khi nhận sự đối xử thiếu nhã nhặn của người khác. Nếu là họ có lỗi thì họ sẽ chấp nhận sự tổn thương đó và cố gắng hàn gắn lại vết nứt trong mối quan hệ ấy. Còn nếu họ nhận thấy là họ không có lỗi, hoặc là vấn đề mà họ đã tạo ra không quá nghiêm trọng, không đáng để bị đối xử một cách thiếu nhã nhặn đến vậy, thì sự tổn thương ấy sẽ lớn dần cùng với thời gian họ bị làm ngơ. Nếu người kia dừng lại kịp thời thì may ra còn có thể hàn gắn được. Còn nếu không thì đến một lúc nào đó vết thương ấy sẽ không thể nào chữa lành lại được nữa. Đồng thời, khi bị làm ngơ thì đấy cũng là lúc để cho người bị làm ngơ đánh giá lại mối quan hệ giữa họ với người kia. Nhiều câu hỏi sẽ nảy sinh trong đầu họ. Tại sao người kia lại lạnh lùng với mình đến thế? Điều mà mình đã gây ra có đáng bị đối xử như thế không? Không có biện biện pháp nào khác cho vấn đề bất hòa này hay sao mà phải dùng biện pháp làm ngơ? Quan hệ tốt đẹp của mình với người kia bấy lâu nay chẳng lẽ chỉ vì một lần lầm lỗi, sơ ý của mình là người kia có thể xóa hết tất cả, quên đi tất cả hay sao? Quan hệ của người kia đối với mình là quan hệ thế nào đây, là chân thật hay chỉ là không chân thật? Mình có nên nhẫn nại và cố gắng để hàn gắn lại vết nứt này không và nếu mình nên nhẫn nại và chủ động hàn gắn thì nhẫn nại bao lâu là vừa?...
Thế đấy, có rất nhiều điều khiến cho người bị đối xử lạnh lùng phải suy nghĩ, và họ cũng không vui vẻ, hạnh phúc gì khi bị đối xử lạnh lùng, bị làm ngơ. Và chắc chắn là chính người làm ngơ cũng đâu có hạnh phúc gì. Qua đó chứng tỏ rằng làm ngơ không phải là biện pháp tốt để giải quyết vấn đề bất hòa trong các mối quan hệ xã hội. Có lẽ mọi người đều nhận thấy được điều đó. Vậy mà không hiểu tại sao nhiều người vẫn cứ dùng đến nó? Phải chăng là vì lòng tự tôn to lớn ở trong mỗi người? Mấu chốt quan trọng nhất để giải quyết mọi vấn đề là phải hiểu rõ vấn đề đó. Đối với sự bất hòa trong các mối quan hệ xã hội cũng không ngoại lệ. Muốn hiểu nhau thì phải lắng nghe nhau, cởi mở giải bày với nhau chứ không phải là làm ngơ, không tiếp chuyện. Để nhanh chóng giải quyết những khúc mắc, khó chịu ở trong lòng, thì không phải là người A chủ động nói chuyện, mà, ngược lại, người B nên chủ động nói chuyện với người A, chủ tìm hiểu nguyên nhân để hiểu và có thể cảm thông, chia sẽ với cho người A. Như thế thì những khúc mắc của vấn đề sẽ nhanh chóng được tháo gỡ. Nếu khi đã hiểu mà không thể nào cảm thông được thì lại là chuyện khác, và lúc đó người B muốn làm ngơ cũng đâu có muộn. Ví dụ như bạn của mình vừa mới có chuyện buồn ở trong lòng và mình đến gặp bạn, thường thì người bạn ấy đối xử với mình không tệ, nhưng lúc ấy do nỗi buồn trong lòng của bạn chưa vơi, vô tình bạn ấy trút luôn nỗi buồn đó lên bản thân mình, đối xử lạnh lùng, thiếu nhã nhặn với mình. Nếu vì sự đối xử không nhã nhặn đó của bạn mà sau đó mình trở mặt làm ngơ thì vô tình mình trút thêm gánh nặng ưu sầu lên vai của bạn, làm cho bạn đã khổ lại càng khổ hơn. Còn nếu như sau đó mình chủ động hỏi bạn, tại sao lại có thái độ như vậy? và lắng nghe bạn giải bày tâm sự thì mình sẽ hiểu được bạn, thông cảm với bạn nhiều hơn và giúp bạn nhang chóng gạt bỏ được nỗi niềm buồn khổ kia. Như thế thì chẳng những không làm cho quan hệ bị rạn nứt, đổ vỡ, mà còn làm cho nó càng thêm bền chặt, thắm thiết. Một trường hợp khác là lúc bạn của mình đang bận tâm vì một vấn đề gì đó và bỗng dưng mình đến gặp bạn, vì sự tế nhị nên bạn vẫn tiếp chuyện với mình. Nhưng vì tâm trí của bạn đang tập trung vào vấn đề mà bạn ấy đang quan tâm nên nói chuyện một cách lơ đãng, không đâu vào đâu. Thế là mình quy cho bạn cái tội không tôn trọng mình, không quan tâm đến mình. Và rồi trở mặt làm ngơ với bạn. Thật là tội cho người bạn ấy! Vì vị ấy đâu có phải là một người vô tâm, đâu phải là không tôn trọng người bạn kia. Chỉ tại nhất thời họ chưa gạt bỏ được mối bận tâm của bản thân mà thôi. Nếu người B không khéo léo thì mối quan hệ này khó lòng hàn gắn lại, tại vì vấn đề đơn giản mà đã bị người B biến thành chuyện lớn, không sớm bỏ qua cho người A.
Về biện pháp và sự khéo léo đối với việc giải quyết những bất hòa, rạn nứt trong các mối quan hệ xã hội thì không có tính cố định, tùy theo đối tượng, tình huống và thời điểm mà chọn những giải pháp thích hợp. Cốt tủy của vấn đề là ở tấm lòng và khả năng nhận thức của mỗi người. Khả năng nhận thức ở đây không phải là đòi hỏi phải có trình độ học vấn cao, trình độ chuyên môn giỏi, mà là ở sự cởi mở, biết lắng nghe, biết chắt lọc thông tin và độ nhạy bén, tinh tế trong giao tiếp của mỗi người. Còn tấm lòng ở đây là muốn nhấn mạnh đến tình cảm và tính chân thật của mối quan hệ. Khi cả hai bên đều thật sự quý mến và thương yêu nhau (như cha mẹ thương yêu con cái - con cái hiếu thảo với cha mẹ, thầy thương yêu trò – trò kính mếm thầy, bạn bè thương mến nhau, đồng nghiệp quý trọng nhau,…) thì họ sẽ không nỡ làm cho nhau phải đau khổ. Nếu có lỡ người này làm cho người kia không vừa lòng, với tình cảm chân thành và sự cởi mở thì họ sẽ sớm cùng nhau tháo gỡ những khúc mắc ở trong lòng.
Hiểu biết và thương mến nhau là hai nhân tố vô cùng quan trọng trong các mối quan hệ xã hội để mọi người có thể cảm thông cho nhau, cùng nhau xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, đầy ý nghĩa và cùng nhau sống trong an vui, hạnh phúc. Khi đã hội đủ sự hiểu biết và thương yêu nhau thì mọi người rất dễ cảm thông cho nhau, bỏ qua những lầm lỡ của nhau, giúp nhau cùng hoàn thiện bản thân. Chỉ có dùng sự hiểu biết và tình thương yêu lẫn nhau mới có thể nhanh chóng hàn gắn lại những rạn nứt trong tất cả các mối quan hệ xã hội mà thôi. Làm ngơ ít khi đem lại kết quả như ý muốn lắm, mà có hàn gắn lại chăng nữa thì cũng chỉ là tương đối, gượng ép mà thôi. Để cho sự hàn gắn đem lại từ việc làm ngơ này hoàn toàn lành lặn thì cần phải có thêm một khoảng thời gian nữa. Vì thế, chúng ta nên hạn chế việc sử dụng biện pháp làm ngơ để giải quyết những điều không vừa ý xảy ra trong các mối quan hệ xã hội. Hãy gạt bớt đi tính tự tôn, sĩ diện của bản thân mình, hãy đến với nhau và cởi mở giải bày cho nhau hiểu những suy nghĩ, cảm xúc của mình khi có vấn đề bất thường xảy ra trong các mối quan hệ xã hội để xây dựng mối quan hệ ấy ngày càng hoàn thiện hơn, có ý nghĩa hơn. Có được những mối quan hệ tốt đẹp trong cuộc sống ngắn ngũi này là một diễm phúc lớn, không dễ gì có được. Hãy cùng nhau trân trọng và giữ gìn nó, đừng để phải đổ vỡ vì một điều không đáng vào đâu.

Minh Nguyên

Đức Phật Của Tôi

Lúc 6 tuổi tôi đã theo các anh của tôi đi sinh hoạt Gia đình Phật tử. Cũng như những đứa trẻ cùng trang lứa khác, lúc đầu tôi đến chùa chỉ bởi ham vui. Vì đến chùa được đùa vui, ca hát, nhảy múa, thỉnh thoảng còn được ăn trái cây, bánh kẹo nữa chứ. Và khi ấy trong tâm tưởng tôi, đức Phật như là vị thần trong các truyện cổ tích, thường giúp đỡ người lành và trừng trị kẻ ác, lại còn cho trẻ con bánh kẹo nữa. Tôi đã đến với đạo Phật như thế đấy.

Chúng Ta Thật Hạnh Phúc

Có nhiều người thường hay than khổ. Thật ra, nếu là một con người bình thường trong xã hội thôi cũng đã có nhiều điều đáng để cho mình tự an ủi, tự vui và hạnh phúc với chính mình. Bạn thử nghĩ mà xem, bạn có đôi mắt đủ sáng để ngắm nhìn, có đôi tai đủ rõ để lắng nghe, trong khi đó có không ít người mong ước được ngắm ánh trăng rằm mà nào đâu có thể, vì đôi mắt của họ đã bị mù; có người muốn nghe tiếng chim hót, vậy mà vẫn không thể nghe được vì tai của họ đã bị điếc. Nếu so với những người đó thì ai diễm phúc hơn? Vậy thì tại sao chúng ta cứ đi tìm những viễn tưởng đâu đâu, cứ chạy theo những khát vọng khôn cùng để mãi hoài than khổ. Hạnh phúc đang trong tầm tay của bạn đó. Xung quanh bạn có rất nhiều thứ có thể đem đến cho bạn những giây phút hạnh phúc đích thực.

Mời bạn cùng ngắm nhìn những vẻ đẹp của thiên nhiên, lắng nghe điệu nhạc dịu êm, cùng thư giản và vui hưởng hạnh phúc - - - -




Created by Minh Nguyen

 
Design by Wordpress Theme | Bloggerized by Free Blogger Templates
Khi sử dụng tài liệu từ blog này, vui lòng ghi rõ tên tác giả và nguồn tài liệu. Cảm ơn!